Chu Sĩ Hành (Chu Sinh-hsing), người Dĩnh Châu (tỉnh Hà Nam), sau khi xuất gia, lấy việc nghiên cứu kinh điển làm nhiệm vụ chính, và thường giảng Đạo Hành Bát Nhã Kinh (Tiểu phẩm Bát nhã) do Ngài Trúc Phật Sóc phiên dịch đời Hậu Hán, nhưng vì nghĩa lý và văn ý trong kinh khó hiểu, nên Ngài quyết ý đi Tây Vực tìm nguyên văn Phạn bản. Vào niên hiệu Cam Lộ thứ 5 đời Ngụy (260), Ngài xuất phát từ Tràng An, đi qua sa mạc tới nước Vu Điền (Khotan). Ngài lưu lại ở đó nhiều năm để nghiên cứu, và đã tìm được nguyên văn Phạn bản, nhưng vì đã 80 tuổi, nên thị tịch tại nước Vu Điền. Sau khi Ngài mất, đệ tử là Như Đàn (Pungatàra), người Vu Điền, vâng lời thầy đem Phạn bản về Trung Quốc. Tới đời Tây Tấn, Ngài Vô La Xoa (Moksala), người nước Vu Điền và Cư sĩ Trúc Thục Lan, người tỉnh Hà Nam1Tổ tiên Trúc Thục Lan, gốc tích người Thiên Trúc, nhưng rồi tới sinh cơ lập nghiệp ở Trung Quốc đã lâu, và sinh Ngài ở tỉnh Hà Nam., dựa vào Phạn bản đó dịch thành bộ Phóng Quang Bát Nhã Kinh. Vậy Chu Sĩ Hành đã tới Tây Vực cầu pháp, chính là người mở đường “Nhập Trúc Cầu Pháp” cho hậu bối.
