Theo truyền thuyết: “Phật giáo truyền vào Trung Quốc từ niên hiệu Vĩnh Bình năm thứ 10, đời vua Minh Đế nhà Hậu Hán. Ngay sau đó, giáo đồ của Đạo giáo sinh lòng ghen ghét, liền tâu vua để thi phép đấu sức với Phật giáo, nếu Phật giáo thua thì sẽ bị trục xuất. Cuộc tranh luận đấu sức này được tổ chức vào ngày 15 tháng giêng năm Vĩnh Bình thứ 14 (Tân Mùi – Năm 71 – PL 615), ở phía cửa Nam chùa Bạch Mã. Về phía Đạo giáo, trước hết có Đỗ Thiện Tín ở núi Nam Nhạc, rồi đến các đạo sĩ của 18 núi thuộc Ngũ Nhạc, gồm 690 người đều tụ họp, mục đích để đả phá Phật giáo. Về phía Phật giáo có Ngài Ca Diếp Ma Đằng, Trúc Pháp Lan. Vua Hán Minh Đế cho lập đàn, đem kinh sách của hai tôn giáo ra đốt; kết quả, các sách Đạo đều cháy thành tro, còn kinh Phật thì vẫn nguyên vẹn. Ngài Ca Diếp Ma Đằng cùng với Pháp Lan, nhân đó, đứng ra tuyên dương công đức của chư Phật, làm cho những người có mặt tại hiện trường đều nhất tề qui y Phật pháp. Bên đạo sĩ hoặc có người tự tử, hoặc có người xuống tóc xin theo làm đệ tử Phật giáo. Ngoài ra còn có quan Hữu Tư là Vương Tuân và các thiện nam tín nữ hơn ngàn người đến chứng kiến, trong số đó có 230 người xin đầu Phật xuất gia, và xây cất 7 ngôi chùa Tăng và 3 ngôi chùa Ni.
