Đại Sư Phật Đồ Trừng tới Thành Lạc Dương truyền bá đạo Phật.
Hậu Triệu là một nước lớn ở Trung Quốc. Vua nước này là Thạch Lặc và con là Thạch Hổ, lúc đầu tính cách rất hung ác, sau nhờ sự giáo hóa của Ngài Phật Đồ Trừng nên đã biết hối cải tin theo Phật giáo.
Phật Đồ Trừng (Buddhasimha) (232 – 348). Ngài người Tây Vực, truyền bá Phật giáo ở nước Quy Tư, một vĩ nhân của Phật giáo đương thời. Vì mục đích truyền bá đạo Phật ở phương Đông, nên Ngài đã tới thành Lạc Dương từ niên hiệu Vĩnh Gia năm thứ tư (310) đời vua Hoài Đế Tây Tấn. Tới nhà Hậu Triệu, sau khi Ngài hóa đạo cho Thạch Lặc và Thạch Hổ, nên được hai ông rất tôn kính trọng vọng, Ngài tận lực trong nhiệm vụ truyền bá Phật giáo, tới niên hiệu Kiến Võ năm thứ 14 (348) nhà Hậu Triệu thì tịch, thọ 117 tuổi.
Trong công việc truyền đạo, Ngài không đi theo con đường phiên dịch và trước tác kinh điển, mà suốt đời chỉ lấy đức độ để cảm hóa con người. Tương truyền Ngài tụng trì thần chú rất linh nghiệm. Bộ Cao Tăng Truyện chép: “Mỗi khi Ngài tụng thần chú, có thể sai khiến được quỷ thần, nếu lấy dầu vừng bôi vào lòng bàn tay, Ngài có thể biết được những công việc xảy ra ngoài ngàn dặm”. Vì có phép lạ như vậy, nên Ngài hóa độ những dân tộc man rợ rất dễ dàng. Thạch Lặc thường tôn Ngài là “Đại Hòa thượng”; Thạch Hổ tôn Ngài là bậc “Hòa thượng quốc chi đại bảo”, vị Hòa thượng quý báu nhất trong nước. Ngài có đức độ cao rộng, lại nghiêm trì giới luật nên đồ chúng theo Ngài tu học tới hơn 200 người. Trong số học đồ có Ngài Đạo An, Pháp Hòa, Trúc Pháp Nhã, Pháp Thủ v.v., là những bậc anh tuấn hơn. Trong thời gian đi hoằng hóa, Ngài còn dựng được tất cả 893 ngôi chùa ở các quận, huyện để phổ biến Phật giáo cho dân gian.
