Năm 1069, Thiền sư Thảo Đường được vua Lý Thánh Tông (1054 – 1072) phong làm Quốc sư. Ông là đệ tử của Tuyết Đậu ( tác giả sách Bích Nham Lục nổi tiếng nhất trong Thiền môn). Nhiều thiền sư nổi tiếng của phái Vô Ngôn Thông và Tỳ Ni Đa Lưu Chi thời Thảo Đường tới cuối thế kỷ 12 chịu nhiều ảnh hưởng của thiền sư Tuyết Đậu. Ảnh hưởng này còn thấy trong phái thiền Trúc Lâm.
Thiền sư Thảo Đường qua Chiêm Thành hoằng pháp, bị quân của vua Lý Thánh Tông bắt khi chinh phạt xứ này và được giao cho phục dịch vị Tăng Lục. Khi ông lén sửa lại những chỗ sai lầm trong bản ngữ lục chép tay của vị này, tài học của ông được khám phá và trình lên vua. Sau khi khảo hạch về sức học cũng như đạo đức, vua rất khâm phục ông. Ngay đó ông được mời trụ trì chùa Thảo Đường ở kinh đô. Ông khai sáng thiền phái Thảo Đường, đệ tử đầu tiên là vua Lý Thánh Tông. Chịu ảnh hưởng của thầy ông, Thiền sư Tuyết Đậu (tác giả tác phẩm Thiền nổi tiếng Bích Nham Lục) là người chủ trương dung hợp Phật và Nho, đưa Nho gia tới gần Phật, Con đường tu tập của phái Thảo Đường: tham thiền, quán chiếu và niệm Phật. Thiền Thảo Đường chỉ ảnh hưởng tới giới trí thức và triều đình mà không thâm nhập được vào đại chúng. Trong 19 vị truyền thừa của phái Thảo Đường ghi trong Thiền Uyển Tập Anh có tới 9 vị là cư sĩ thuộc thành phần vua quan ( trong đó có các vua Lý Thánh Tông, Lý Anh Tông và Lý Cao Tông).
Tác phẩm Tuyết Đậu Ngữ Lục do thiền sư Thảo Đường phổ biến rộng rãi, được nhiều thiền sư cả hai thiền phái Tỳ Ni Đa Lưu Chi và Vô Ngôn Thông hâm mộ, mở đường cho sự thống nhất ba thiền phái này thành dòng thiền Trúc Lâm đời nhà Trần sau này. Chính vua Trần Nhân Tông đã được thầy là Tuệ Trung Thượng Sĩ, sau khi ấn chứng, trao cho hai bộ Ngữ Lục của Tuyết Đậu và Dã Hiên để thâm cứu khi rảnh rỗi vào năm 1287.
Năm 1070, sau khi quy y với thiền sư Thảo Đường, ông vua Phật tử Lý Thánh Tông lập Văn Miếu ở Thăng Long để thờ Khổng Tử và các tiên hiền. Lần đầu tiên Nho học được triều đình nước ta chính thức cổ súy. Trong suốt chiều dài lịch sử Phật giáo VN, đạo Phật chưa bao giờ kỳ thị Nho và Lão giáo. Rất nhiều thiền sư VN uyên thâm về Nho học đã giúp cho việc truyền bá đạo Phật trong giới trí thức từ thời nhà Đinh (968-980) trở về sau. Mặc dù có những giai đoạn như cuối đời Trần, đầu đời Hậu Lê ( cuối thế kỷ 14, thế kỷ 15 và nửa đầu thế kỷ 16), nỗ lực đả kích Phật giáo của một số Nho gia đã ảnh hưởng tới vua, Nho giáo chưa bao giờ chiếm địa vị độc tôn trong lịch sử VN.
