Năm 222

Cư sĩ Chi Khiêm (Chỉnh Ch’ien, biệt hiệu là Cung Minh), tổ tiên người nước Đại Nhục Chi, nhưng sau khi tới Trung Quốc đã ở lại đây. Ông học đạo ở Ngài Chi Lượng là đệ tử Ngài Chi Lâu Ca Sấm. Ba vị này học rộng tài cao, nên đương thời gọi là “Thiên hạ bác tri, bất xuất tam Chi”, nghĩa là trong thiên hạ biết rộng, không ngoài ba ông họ Chi, (theo Lịch Đại Tam Bảo Ký, Xuất Tam Tạng Ký Tập). Vì cuối đời Hậu Hán loạn lạc, nên ông phải lánh nạn tới phương Nam, ở thành Kiến Nghiệp (222), được Ngô Tôn Quyền trọng dụng, tặng cho hiệu Bác Sĩ, để dạy bảo Hoàng thái tử, nhưng sau ông vào thâm sơn ẩn dật, tới 60 tuổi thì mất. Trong thời gian ở Kiến Nghiệp hơn 20 năm, ông còn chuyên về công việc phiên dịch và chú thích kinh điển. Những kinh mà ông đã phiên dịch gồm có những bộ như: Đại A Di Đà Kinh, Duy Ma Kinh, Thụy Ứng Bản Khởi Kinh, Đại Bát Nê Hoàn Kinh v.v., chú thích bộ Liễu Bản Sinh Tử Kinh, và trước tác bộ Tán Bồ Tát Liên Cú.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.