Ngài Pháp Hiển người Bình Dương (tỉnh Sơn Tây), sau khi đi xuất gia, có chí nguyện “nhập Trúc cầu Pháp”. Ngài xuất phát từ Tràng An, từ năm thứ 3 niên hiệu Long An (399), cùng đi với Ngài có các bạn đồng học là Tuệ Cảnh, Đạo Chỉnh, Tuệ Ứng, Tuệ Ngỗi. Ngài và các bạn đồng hành phải xuyên qua sa mạc mênh mông, trèo đèo vượt suối, rất gian nan vất vả, những bạn đồng hành có người hoặc đã tịch giữa đường, hoặc phải quay trở về nước, chỉ có mình Ngài là tới được Thiên Trúc, và đi chu du hơn 30 nước ở Ấn Độ, rồi tới nước Sư Tử (Tích Lan) theo đường biển trở về Thanh Châu (tỉnh Sơn Đông) vào năm thứ 10 niên hiệu Nghĩa Hy (414) nhà Đông Tấn. Ngài “nhập Trúc cầu Pháp” khoảng 15 năm. Sau từ Thanh Châu, Ngài đem những nguyên văn Phạn bản đã thỉnh được về Kiến Khang, cùng với Ngài Giác Hiền dịch ra bộ Đại Bát Nê Hoàn Kinh 6 quyển, và bộ Ma Ha Tăng Kỳ Luật. Đặc biệt trong khi đi cầu pháp, Ngài đã soạn được cuốn Phật Quốc Ký (cũng gọi là Pháp Hiển Truyện) rất có giá trị không kém bộ Tây Vực Ký của Ngài Huyền Trang đời Đường. Đây là hai bộ sách chỉ nam để nghiên cứu tình hình Phật giáo Ấn Độ và Tây Vực.
