Năm thứ 2 niên hiệu Nguyên Hưng (403), có quan Tể tướng Hoàn Huyền đời vua An Đế lấy cớ rằng: “Thiên, Địa, Vương là ba ngôi chí tôn, trời đất để che chở, vua để trị vì trong thiên hạ, vậy Sa môn cũng phải kính lễ đức lớn của nhà vua”. Sau Ngài Tuệ Viễn dâng thư phản kháng. Ngài liền viết cuốn Sa Môn Bất Bái Vương Giả Luận để nói rõ sự khác biệt giữa lễ nghi của thế gian và của xuất thế gian, vì vậy Sa môn không phải lạy vua. Đó cũng là một vấn đề quan trọng đã được giải đáp cho hậu thế.
Tại Lư Sơn, Ngài Tuệ Viễn còn lập ra hội niệm Phật, gọi là “Bạch Liên Xã”. Sở dĩ có tên Bạch Liên Xã là vì Tạ Linh Vận có đào một cái ao lớn ở trước cửa chùa Đông Lâm, trong ao có trồng một thứ sen trắng, nên theo ý nghĩa đó mà đặt tên hội. Những người gia nhập hội này, không phân biệt xuất gia hay tại gia, chỉ cốt cùng một chí nguyện lễ bái và niệm hồng danh Đức Phật A Di Đà. Hội viên có 123 người, do Ngài Tuệ Viễn chủ hội. Trong số đó có 18 người được gọi là “Hiền Nhân”, tức là “Đông Lâm thập bát hiền”. Trước hết bên xuất gia có Ngài Tuệ Viễn, Tuệ Vĩnh, Tuệ Trì, Đạo Sinh, Đàm Thuận, Tuệ Duệ, Đàm Hằng, Đạo Bính, Đàm Tiên, Đạo Kinh, Phật Đà Da Xá, Phật Đà Bạt Đà La, bên tại gia có cư sĩ Lưu Trình Chi, Trương Dã, Chu Tục Chi, Trương Thuyên, Tôn Bính, Lôi Thứ Tôn. Về hình thức của hội này là một tổ chức quan trọng để phát triển giáo đoàn của Phật giáo ở đời sau.
