Năm 412

Ngài Đàm Vô Sấm (Dharmaraksa), người Trung Thiên Trúc, tới Cô Tàng vào năm đầu niên hiệu Huyền Thủy (412) đời Bắc Lương. Bắc Lương là nước cuối cùng trong 16 nước thuộc Ngũ Hồ. Vua nước này là Mông Tốn cũng rất tin sùng Phật giáo, Mông Tốn Bắc Lương rất trọng đãi Ngài, tới niên hiệu Nghĩa Hòa năm thứ 3 thì Ngài tịch.

Ngài tới Bắc Lương ở thành Cô Tàng trong khoảng thời gian 20 năm, chuyên về công việc phiên dịch và làm quân sư cho nhà vua. Những kinh điển mà Ngài đã dịch gồm có 19 bộ, 131 quyển, trong đó có những bộ chủ yếu như: Kim Quang Minh Kinh, Bi Hoa Kinh, Phương Đẳng Đại Vấn Kinh, Bồ Tát Giới Bản, Niết Bàn Kinh và Phật Sở Hành Tán.

Trong các kinh điển kể trên, bộ kinh quan trọng nhất là Kinh Niết Bàn. Bộ kinh này có 40 quyển, sau khi được truyền bá tới phương Nam, Ngài Tuệ Quán, Tuệ Nghiêm, Tạ Linh Vận, lại đem sửa đổi lại thành 36 quyển. Đời sau thường gọi bản dịch của Ngài Đàm Vô Sấm là Bắc bản Niết Bàn Kinh, bản sửa lại gọi là Nam bản Niết Bàn Kinh, hai bộ này hiện còn lưu truyền.

This entry was posted in . Bookmark the permalink.