Đạo Võ Đế của Bắc Ngụy thuộc Bắc triều, đã dựng nước từ thời đại Đông Tấn, và đã từng tranh quyền bá chủ với các nước thuộc Ngũ Hồ, tới thời vua Thái Võ Đế, diệt được Bắc Lương (439), thống nhất phương Bắc, đóng đô ở Bình Thành (Đại Đồng, tỉnh Sơn Tây). Bắc Ngụy là một nước rất có uy thế, đối lập với nhà Tống ở Nam triều.
Phật giáo ở Bắc Ngụy rất thịnh đạt, nhất là sự phát triển của giáo đoàn Phật giáo, chùa viện có tất cả 30.000 ngôi, Tăng Ni có hơn 200 vạn người, vua Đạo Võ Đế đã thỉnh Sa môn Pháp Quả là người đứng đầu để thống lĩnh và quản hạt giáo đoàn. Đạo Võ Đế và Minh Nguyên Đế đều tin theo Phật giáo, nhưng tới đời vua thứ ba là Thái Võ Đế, vì nghe lời gièm pha của Thôi Hạo và Đạo sĩ Khấu Khiêm Chi nên đã hạ lệnh phá hủy Phật giáo.
Võ Đế Bắc Ngụy phá Phật: Lúc đầu, Thái Võ Đế cũng như Tiên đế, cũng quan tâm tới Phật giáo. Như trong ngày Phật đản mồng 8 tháng 4, vua cũng đã dâng hoa kính lễ, nhưng sau khi vua tin dùng quan Tư Đồ là Thôi Hạo và Đạo sĩ Khấu Khiêm Chi thì vua dần dần lạnh nhạt với Phật giáo, tin theo Đạo giáo. Vì Thôi Hạo là người có hoài bão lấy Nho giáo làm trung tâm văn hóa, và Đạo sĩ Khấu Khiêm Chi là người tận lực hoằng dương Đạo giáo, nên cả hai đều có ý đồ tiêu diệt Phật giáo. Nhân lúc ở tỉnh Thiểm Tây có Cái Ngộ loạn, vua thân chinh đi đánh dẹp, chợt tới một ngôi chùa ở Tràng An, phát hiện trong chùa có đồ vũ khí, vua nghi ngờ chùa đó thông mưu với Cái Ngộ, lại thêm vào lời gièm pha của Thôi Hạo và Khấu Khiêm Chi,vua liền hạ chiếu chỉ phá bỏ Phật giáo vào giữa năm thứ 7 niên hiệu Thái Bình Chân Quân (446). Sau khi sắc lệnh ban bố, nhiều chùa tháp bị phá hoặc làm nơi ở cho công khanh, Tăng Ni phải hoàn tục hoặc ẩn lánh nơi núi rừng, hoặc trốn đi nước khác. Thái tử Hoảng vì tin Phật giáo, đã mấy lần can vua nhưng không hiệu quả, Thái tử liền bí mật thông báo việc đó cho các Tăng Ni xa gần, nên những kinh điển và bảo vật của Phật giáo một phần lớn đã được mang giấu cất trong rừng núi hang đá. Lịch sử Phật giáo Trung Quốc gọi lần phá Phật này là pháp nạn lần thứ nhất trong “Tam Võ Nhất Tông pháp nạn”, Tam Võ là Võ Đế Bắc Ngụy, Võ Đế Bắc Chu và Võ Tông đời Đường, Nhất Tông là Thế Tông đời Hậu Chu. Phật giáo Trung Quốc tổng cộng gặp phải bốn lần pháp nạn.
Thái Võ Đế mất, con là Văn Thành Đế nối ngôi, lại lập tức hạ chiếu chỉ phục hưng Phật giáo. Trong khoảng 6 năm phế Phật, Phật giáo suy tàn, hầu như tuyệt diệt, nhưng sau khi chiếu chỉ phục hưng Phật giáo ban bố, thì các bậc cao tăng trốn ở trong rừng núi lại tiếp tục ra để hoằng đạo. Vua theo lời tâu thỉnh của Sa môn Đàm Diệu, nên khởi công khai tạc động Vân Cương, để sám hối lỗi cho tiên đế, và xây cất cây tháp 7 tầng tại chùa Vĩnh Ninh; đúc tượng đức Thích Ca đứng, thờ tại chùa Thiên Cung, phải dùng tới 10 vạn cân đồng, và 600 cân vàng nuột. Sau tới đời Hiếu Văn Đế cũng ủng hộ Phật giáo, vua hạ chiếu cấm nhân dân không được dùng muông sinh để cúng tế, học đạo Phật ở Sa môn Đạo Đăng và Tăng Uyên. Khi dời kinh đô về Lạc Dương, vua lại hạ lệnh khai tạc thêm một Đại Phật Động ở Long Môn. Kế ngôi là Tuyên Võ Đế cũng ham thích nghiên cứu đạo Phật, thường giảng Kinh Duy Ma cho các đình thần nghe.
Vào đời Bắc Ngụy, các vị tăng từ Tây Vực và Ấn Độ tới có hàng mấy ngàn người. Trong đó có mấy vị phiên dịch kinh điển như Cát Ca Dạ, Bồ Đề Lưu Chi và Đàm Diệu người Trung Quốc v.v.
