Vì muốn duy trì Phật pháp được lâu dài ở đời, nên đã xảy ra một sự nghiệp vĩ đại là việc khắc Tạng kinh vào đá ở núi Phòng Sơn (tỉnh Hà Bắc) của Sa môn Tĩnh Uyển. Vì bia đá ở núi Phòng Sơn, Tĩnh Uyển đã khắc một đoạn: “Chính pháp và tượng pháp, gồm 1.500 năm đã qua, đến niên hiệu Trinh Quán năm thứ 2 (628) đã bước vào thời kỳ mạt pháp 75 năm rồi. Tới thời kỳ Phật pháp bị hủy diệt ở vị lai, thì sẽ có kinh điển khắc bằng đá để lưu truyền vĩnh viễn ở đời”.
Tĩnh Uyển có hoài bão lớn lao đó, nên năm đầu niên hiệu Đại Nghiệp (605) đời Tùy, Ngài dựng chùa Vân Cư ở chân núi Phòng Sơn để trụ trì, và dựng ra nhà đá ở trên núi để khắc kinh điển vào bốn mặt vách của nhà, cắt đá thành từng mảnh nhỏ, rồi khắc kinh vào đó, khi khắc xong, xếp vào trong nhà đá, lấy khóa khóa lại cẩn thận.
Sự nghiệp đó cứ tiếp tục như vậy, tới năm Trinh Quán thứ 13 (639) đời Đường thì mất. Trong hơn 30 năm, Ngài đã khắc được 7 nhà kinh bằng đá (hiện nay hãy còn di tích). Sau khi Ngài mất, những người kế tục sự nghiệp đó qua các thời đại Đường, Liêu, Kim cho tới nhà Nguyên, trong vòng 700 năm, đã hình thành một “Đại Tạng Kinh” khắc bằng đá. Hiện nay gọi núi đó là núi “Thạch Kinh”, hoặc gọi là “Phòng Sơn Thạch Kinh”. Ngoài Thạch Kinh ở Phòng Sơn, lại còn có “Bảo Sơn Thạch Kinh” thuộc tỉnh Hà Nam, người phát nguyện khai tạc công việc này là danh Tăng Linh Dụ đời Bắc Tề.
